Tuesday, January 12, 2016

Thằng Nhái





Phẩm chất đáng giá nhất của một người láng giềng,
ấy là đức dửng dưng.( Bảo Ninh)


Về cơ bản tôi biết mình khác thế hệ 8x và phần nào giống thế hệ các nhà thơ tiền chiến ở điểm không biết đi xe đạp, xuyên suốt cấp 1,cấp 2,cấp 3, tới tận ba năm đầu đại học, xen kẽ là hai lần thay đổi không gian sống từ một thành phố trung bình đến một thành phố ngoại cỡ hơn,mà vẫn không sao làm quen nổi việc giữ thăng bằng khi đứng trên pedal, phân phối lực toàn thân sao cho không bị dồn hết về phía  đôi bàn tay bám chặt ghi-đông, đôi bàn tay luôn chỉ lăm lăm một ý định là bóp phanh thật mạnh bất cứ khi nào có thể, loay hoay mãi mà không xong,một cú ngã chỏng ngọng luôn là điều có thể đoán trước.Nhưng như thế có nghĩa là cho đến khi tôi biết bốc đầu bằng xe máy trên đường An Dương Vương, bộ mông tôi vẫn còn nguyên vẹn, ít tì vết so với những bộ mông khác, của cả trai lẫn gái, những bộ mông thoăn thoắt chà đi chà lại trên những bộ yên khung sắt cứng đơ cả ngót năm trời.


Ở quê tôi, hồi ấy, các ngả đường chưa được bê tông hóa,người ta cứ đi theo những lối ngoằn nghoèo miễn sao không có cây to và cỏ rậm, người ta cứ đi như thế mà vẫn đến đích, có lẽ nhờ thấm nhuần quy luật: đã đi bộ, tức là hết cơ hội quay trở lại con đường cũ. Đến khi tôi biết đếm thành thạo, có thể thống kê được tám con đường mòn khác nhau có điểm xuất phát là nhà tôi và điểm kết thúc là nhà bà ngoại thằng Nhái. Thế nhưng, con đường chúng tôi đi ngày hôm ấy là con đường rộng hai làn bánh xe, tuy có hơi gập ghềnh khiến ta nhớ đến một câu thơ của Nguyễn Du, dư vị trong trẻo chúng tôi cùng tận hưởng trên chiếc xe bò kẽo kẹt lại khiến dòng hồi tưởng của tôi khi xếp những mảnh ký ức rời rạc này xích lại gần truyện ngắn “Thảo nguyên” của Sê-khốp..... ...

Còn nữa, rất dài