Thursday, December 10, 2015

Qua cơn mê (II)


Tháng Mười âm lịch, gió thổi sâu. Đã thành lệ, mất vài tháng sau buổi tựu trường, các tiệm game, quán net, quán bi-a, playstation, quán cho thuê xe máy mới đi vào chu kỳ làm ăn ổn định.Lượng khách hao hụt từ khóa lớp 12 ra trường được bù lại bằng lứa lớp 10, những tâm hồn măng tơ háo hức các ngón ăn chơi, đàn đúm. Thêm một thuận lợi nữa: việc thực hiện quy định giáo viên giám sát không được để học sinh la cà vào quán điện tử đã chuyển sang giai đoạn để các em tự giáo dục là chính; dòm qua khe cửa một quán half-life bất kỳ, thưa thớt dáng ngồi uể oải của một giáo viên chỉ điểm trong chi Đoàn thanh niên, với lối ăn bận quần bò áo phông tóc vuốt keo để trá hình làm một nam sinh lớp 13 xuống ôn thi đại học.

Trò vui diễn ra thâu đêm. Sau 12 giờ, thời điểm ông bà Vôn-ke an giấc, nam sinh trong quán trọ lẳng lặng ra ban công phía sau, men theo ống thoát nước thoăn thoắt trèo xuống đất, hồ hởi xin điếu thuốc một chiến hữu đi chơi khuya về đang tính cách trèo lên. Tụ tập trước chốt bảo vệ ở cổng trường, họ cho nhau xem ống tuýp,bao tải, giẻ rách, khăn len, có khi chỉ là tấm chăn mỏng, với dụng cụ ấy, họ rủ nhau đi bắt mèo hoặc gà, đem bán cho quán nhậu lấy tiền đi chơi điện tử thâu đêm. Hoặc có hôm trúng quả từ việc trúng đề, thắng độ half-life năm nghìn một mạng, oánh ba cây mười, mười lăm, hai mươi, họ phấn khởi ra quán thuê xe máy, thuê một chầu ba tiếng, kẹp ba phóng thẳng xuống hồ Gươm tận Hà Nội, làm một nháy cave, theo sự môi giới của bọn xe ôm đường Đinh Tiên Hoàng; xong việc, phi như bay về trước 5 giờ sáng, đánh răng, rửa mặt, pha mì tôm ăn sáng, đến trường chào cờ, kể với các chiến hữu thằng đệ hôm qua đi cùng mặt nghệt ra sao, ông anh bấy nay ngưỡng mộ khỏe và lâu như thế nào. Chuyện kể thoạt nghe đi vào chi tiết song lại ỡm ờ, qua loa khi bị hỏi về nhan sắc và biểu cảm con ve bắt được.

Lọt vào thế giới bát nháo ấy, tôi nặng 46 kg, còn khá tẩm về hình thức, song đã hình thành phản xạ hoài nghi tính xác thực của những câu chuyện kể. Có những sự biến mất vài ngày, vài tháng, thậm chí vài năm, rốt cục chỉ để giấu đi một câu chuyện nào đó bằng vô vàn câu chuyện khác.

Và tôi loay hoay không biết làm sao lắp ghép mĩ học của tôi về đàn bà ăn khớp với hiện tại, cái hiện tại phũ phàng: bước sang tuổi mười lăm, các cô gái béo ra, đáng lý chỉ nên duy trì nhịp độ ở khuân mặt căng mịn đầy đặn, họ len lén tự hào về sự nở nang của cặp đùi lực điền, bộ mông hộ pháp,miền ngực phì nhiêu, lại còn phô diễn bản tuyên ngôn tuổi dậy thì ấy trên những cỗ xe máy phả khói khét lẹt.Thế giới đàn ông quanh tôi không khá khẩm hơn là mấy, những thằng bạn đầu to mắt cận xưa nay học lớp toán đã biết hau háu nhìn sang lớp tôi mỗi lần hai lớp học chung sân thể dục, mắt đờ ra, lo ngại một ca ngực nẩy vỡ hàm trong khi học môn chạy bộ.

Tiết trời mỗi ngày u ám, để chứng tỏ mình có tham gia vào cuộc nổi loạn của đám đông mơ hồ,tôi đẩy cao nếp sống thu mình lên hết cỡ; tôi giờ sống xa gia đình, người lớn duy nhất mà tôi phải giao tiếp, ngoài các giáo viên ưa hành xử giống trẻ con, là ông bà Vôn-ke mỗi lần nộp tiền trọ, tôi vừa ít bị kiểm soát, lại có tiền tiêu riêng. Để đỡ bị là tâm điểm chú ý của các giáo viên, tôi học hành lơ đễnh hầu hết các môn, học tốt môn của họ mới hay bị làm phiền, chứ học dở như hạch ban đầu họ tỏ vẻ sốt sắng rồi sẽ lờ đi thôi, tôi còn lạ gì. Riêng với môn Văn và môn chuyên, tôi kiên quyết không cho phép thứ tôi coi là thiêng liêng bị xâm phạm, thường là tôi sẽ chiến đấu hết mình ở mọi tiết học, mọi bài kiểm tra. Cuộc chiến ở địa hạt môn Văn thường diễn ra âm thầm không khán giả, có giáo viên tỏ ra hào hứng kiên nhẫn cùng tôi lý giải các băn khoăn, số này ít ỏi vô cùng. Cũng trong trò thi tìm và đọc sách với các giáo viên dạy Văn, dù gì cũng phải ghi nhận tình thần lao động của nhóm này cao  hơn cả trong giáo giới, tôi nhận ra sự vây bủa độc quyền của tinh thần học thuật Sư phạm ( nói rõ là Sư phạm Hà Nội I ) ở trường phổ thông, trong khi cuộc sống luôn tiềm ẩn sự đa dạng, với tôi, cái miệng giếng bị phá vỡ từ phe Tổng hợp Văn với Phan Ngọc, Viện nghiên cứu Văn học với “Kỉ niệm 200 năm ngày sinh Nguyễn Du: 1765-1965”, quyển sách mà bản in đầu ra đời cùng năm Tố Hữu qua Nghi Xuân lúc nửa đêm, còn Nguyễn Bính gây ra vụ om sòm với nhân viên bảo vệ ở một nhà hát tỉnh lẻ.

Không dính vào lô đề, cờ bạc, tôi vẫn là một con nợ mãn tính có chủ nợ cư ngụ ở cửa hàng cho thuê truyện, tôi hay thuê truyện tranh về phòng, truyện chữ đọc tại quán. Tôi không còn nhớ chính xác thời tiết hôm tôi đọc Kim Dung lần đầu tiên, Anh hùng xạ điêu, đọc từ 8 giờ sáng, thông qua trưa, tức là nhịn luôn bữa trưa, đến 6 giờ tối, bà chủ phải cắm cái bóng điện đỏ cho tôi đọc nốt mấy trang cuối. Các tên Tàu thực ra rất khó nhớ, vì bởi sau khi nhớ được một loạt các Kha Trấn Ác, Chu Thông, Hàn Bảo Câu, Toàn Kim Phát,Nam Hỷ Nhân, Trương A Sinh, Hàn Tiểu Oanh, Giang Nam thất quái, Tứ đại ác nhân, Toàn chân Thất Tử,… đến một số lượng nhất định, rất vất vả nạp thêm Lý Thôi, Giả Hủ, Giả Đảo,Nguyên Chẩn, Trương Huy,…

.
      

1 comment:

mavuong said...

Đang viết thì mất điện, điên thế