Tuesday, December 8, 2015

Qua cơn mê (I)


Buộc lòng,tôi dừng bút;cái bẫy bị biến thành kẻ đạo đức giả chực chờ đổ ụp xuống đầu tôi,chặn mạch viết sang tờ thứ 3.Thêm một lần,tôi để X tẩu thoát,như ngày bé,tôi đã hé cửa cho con vật đồng loại của con Tai To chui qua lỗ hổng hàng rào, vẫy đuôi mừng rỡ lao vào bóng tối.

Tờ thứ 2 được chốt hạ bởi câu văn mang cụm từ làm linh hồn:”cái thế giới vận hành dưới bàn tay sắt trung ương Đoàn ấy”,như tôi trù tính,sẽ vắt ngang sang tờ thứ 3 bằng giọng văn xót xa,rền rĩ bao giống tuổi thơ bất hạnh.

Bao giống tuổi thơ bất hạnh,tôi đã kịp thực hiện cú phanh cháy mặt giấy,may thế,đống hạt giống lép chưa bị đổ xuống góc sân hoài niệm,nếu mà chuyện ấy xảy ra,trời ạ,làm sao để tôi không dẫm đạp,thét la oai oái,bởi tràn ra ngoài,chúng sẽ biến thành đàn kiến vàng ngàn nọc châm đốt bàn chân tôi tấy đỏ.

Tờ thứ nhất của mảnh thai lưu kia vỗ về người đọc với chia sẻ một kỉ niệm ấu thơ,nhắc nhở chúng ta không thể bỏ qua xuất phát điểm của X,để manh mối này qua mặt trót lọt,chuyến tàu đọc của mỗi cá nhân hân hạnh chào đón một tay lậu vé hạng nhất.Từng trang trong cuốn sách tôi dùng làm tư liệu minh họa cho bài viết kêu leng keng thứ âm thanh dao thớt.Một quyển sách không mấy tiếng vang từ NXB Giáo dục mỏng tèo,thứ sách không ai thèm in lậu,và ở thời buổi này,không ai buồn in kiểu sách chia sẻ kinh nghiệm văn chương của vài cây bút nội như vậy nữa.

X ở đó,một phần ba khúc đầu,đạo mạo như một con chào mào đất Quảng,một con chào mào tổng phụ trách Đội hót ngọt xớt trong buổi chào cờ mê hoặc các học sinh tiểu học đội mũ ca nô xanh,thắt khăn quang đỏ ngồi theo hàng tăm tắp.Cảnh thật kinh điển mà đèm đẹp.

Điều kinh khủng lại đợi tôi ở phía sau,quãng một phần ba số trang cuối.”Hồi đó,mỗi lần tôi có truyện đăng báo,ba tôi lại thưởng cho  tôi một gói xôi sáng”,tưởng tượng nổi không,cái ai đó đang biến cuộc giao ban đầu tuần thành bàn nhậu cuối tuần.Có ai đó khiến tôi cảm thấy bẽ bàng nếu cứ tiếp tục viết mãi về X.

Ấy là Bùi Chí Vinh.Tha lỗi cho tôi,Peter,Kaspery,Klose,Gaby nếu tôi nhớ nhầm tên các vị,song tôi chắc chắn các vị mang tên thân mật là Tarzan,Máy Tính Điện Tử,Tròn Vo,Công Chúa.Những cái tên nói lên tính cách:ngoan cường,thông thái,phàm ăn,và rất ư trang nhã.Bộ Tứ quái TKKG do Bùi Chí Vinh phóng tác ấy,dày cộp và mênh mông chữ trong con mắt trẻ thơ chỉ nằm gọn lòng bàn tay tôi bây giờ;tứ quái đã biến tôi khác biệt với phần còn lại của lớp học ra sao: khép kín,ít nói,mở mồm sẽ chỉ biết thốt ra những lời tốt đẹp,khuân sáo theo tiêu chuẩn đạo đức phổ biến hồi ấy.

Phong cách nói năng vận dụng thành ngữ,tiếng lóng chỉ thực sự ngấm vào tôi qua Năm Sài Gòn.Tốc độ đọc của tôi tăng nhanh gấp đôi so với bọn chỉ biết “xem” truyện tranh nhờ kiên nhẫn xâu chuỗi tình tiết các vụ án buôn bán động vật hoang dã,mưu sát công chúa,thanh lý môn hộ…Âm thầm mà chắc nịch,tôi tiếp tục tách ra khỏi những người lớn gần gũi.

Thật khổ sở,mớ ngôn ngữ mới mẻ tôi mới biết đến kia không biết đem ra sử dụng với ai.Làm sao tôi dám giơ tay phát biểu,phân tích niêm luật câu lục bát bất kỳ mà em biết bằng câu :

Công an,thuế vụ,kiểm lâm
Trong ba thằng ấy,ta đâm thằng nào
Đâm tuốt cả ba cho tao

Hoặc vẫn với bài ca dao ấy,đem ra làm minh họa phẩm chất du côn trong bài vè “Vặt lông con mẹ Cốc”  của Dế Mèn đã được tiếp nối và kế thừa xứng đáng.Tôi hình thành thói quen nói chuyện một mình,không thành tiếng,nhưng mấp máy môi; thoải mái,tôi mời Bửu Khai Hoang,người đã đọc bài ca dao trên,vào ngồi cùng mâm cơm trong khi nghe những người lớn xung quanh náo huyên nói chuyện.

Tôi say sưa với các phát hiện:ở miền Nam,súng lục gọi là chó lửa,cave gọi là gà móng đỏ,thịt chó gọi là mộc tồn,đường sắt gọi là đường rầy;ở miền Nam,cách đặt biệt danh cho thủ lĩnh phong phú hơn hẳn kiểu Khánh Trắng,Phúc Bồ ngoài Bắc:Hùm Sáu Ngón,Bửu Khai Hoang,Ninh Xập Xám,Tư Lập Lơ,Trật Đường Rầy,Sầu Mín Nàm,…,ở miền Nam,có núi Thất Sơn khai sinh môn võ Thất Sơn Thần Quyền,có trường chuyên Lê Hồng Phong nơi Sơn Đại Ca và Quyên Tiểu Muội theo học.

Quyên Tiểu Muội,tôi vẫn thường nghĩ đến cô luôn,tóc thề,da trắng,tiếng thanh,nụ cười không bị hở lợi;cô ở trong tôi rất lâu,ngay cả gần hai mươi năm sau cái thủa tôi mới biết cô,khi tôi có mặt ở Sài Gòn tham dự buổi đấu giá sách tại cái thư quán bé tẹo trên đường Hồ Văn Huê,trí óc tôi lạc vào bóng dáng cô mất mấy giây bởi theo Bùi Chí Vinh miêu tả,nhà cô ở chính con đường này.

No comments: