Thursday, December 24, 2015

Nhái và hồ


Mặc kệ số phận chú nhái đáng thương, tôi đút tay vào túi áo phao, lững thững tìm một quán trà đá ít bụi, không ghi đề, nơi tôi có thể được đối xử như một vị khách bình thường, tôi chỉ cần có thế, không bị xem như kẻ đem lại xúi quẩy là may rồi. Tôi vẫn cho rằng tôi vô can trong buổi chiều định mệnh vận vào con nhái xấu số, nhưng lòng tôi không khỏi hướng về những con nhái.

Mặt hồ xanh, đáy sâu, người ta nói trận lụt dữ dội năm 72 đã biến bãi khai thác đá vôi, theo lối cho mìn nổ, mang hình dạng một đầm nước hiền lành, không lam sơn chướng khí; cho đến khi tôi nhìn thấy người đàn ông khoác lên người bộ đồ đen bóng kì dị gọi là quần áo người nhái, mới chỉ có một đứa trẻ chết đuối dưới hồ, là anh thằng  bạn tôi. Thật khó khẳng định những con nòng nọc ven bờ  là ếch con, cóc con, hay nhái con, thằng bé cởi trần quần đùi ì oạp bắt chúng bằng tay không, ngón tay lẩn dưới  nước, âm thầm  tiến đến sát bầy nòng nọc, chiến thuật hoài công vô ích, lũ nòng nọc luôn biết tản ra đúng lúc rồi tụ lại ở khoảng cách chỉ môt ngón tay là chộp tới.

Người nhái đến, không phải để vớt xác anh thằng bạn tôi, cái xác tự động nổi lên sau mấy ngày ngâm nước, số lượng người bu lại xem thi thể trắng nhợt và trương phình có lẽ bằng số lượng người hiếu kỳ vài năm sau đó tụ tập ven hồ, chờ đợi thằng người nhái, được thuê từ tận trong miền Nam ra, trồi lên khỏi mặt nước, tháo mặt nạ dưỡng khí, cởi cái quần có ống dài như chân vịt. Bằng kinh nghiệm làm việc lâu năm, người nhái cho mình quyền phớt lờ những cái vỗ vai, những ánh mắt háo hức, những câu hỏi rốt ráo, những tiếng chửi cay cú, cả những tiếng trầm trồ ngô nghê; sẽ là vô duyên nếu y không dành cơ hội được làm người đầu tiên nghe thấy bí mật về cái đáy hồ huyền thoại cho ông Diêm, người không phải là người trực tiếp thuê y nhưng là sếp của người trực tiếp thuê y.

 Ông Diêm là vị giám đốc kỳ cựu; một ngày năm 1965, anh công nhân trong đội làm đường phát hiện tỉ lệ đá vôi trên quả đồi đạt tiêu chuẩn sản xuất xi măng  và trữ lượng dồi dào của nó, như đã kiểm định qua hàng loạt công văn hỏa tốc, đủ để xây dựng hẳn một nhà máy chế biến xi măng của riêng thời đại mới;  những cán bộ từ Hải Phòng, Nam Định lập tức được trên cử lên thị sát, hai năm sau, năm 1967, anh công nhân năm xưa hoan hỉ hít lấy mùi khói từ mẻ nung đá vôi đầu tiên, anh được bổ nhiệm làm tổ trưởng tổ sản xuất, tên gọi ban đầu của công ty xi măng đá vôi sau này; ở độ tuổi ngoài sáu mươi, sự nghiệp của ông Diêm đã ở độ viên mãn, ngân sách trung ương đổ về vù vù vài năm sau sự ra đi của vị tổng bí thư  hay ao ước thời kỳ “bừng nở toàn thân” của nền kinh tế; địa phương con cưng của kế hoạch phát triển ưu tiên công nghiệp nặng phát hiện ra và nâng niu lấy quả trứng vàng, sau khi phải phủi qua đám bụi trắng xóa như sương muối.

Ông Diêm còn là ông trẻ tôi, thỉnh thoảng từ cửa sổ lớp mẫu giáo, tôi trông thấy ông, đứng trên hiên đầu dãy nhà hành chính, hói đầu, tóc bạc, luôn trong bộ comple veston tề chỉnh, có người bảo ổng lùn lắm, nhưng trong mắt tôi, ông toát ra vẻ lồng lộng, thường rất ít khi ông đứng một mình, luôn có một đám bốn, năm người ăn mặc đỏm dáng, dù họ chỉ bận bộ comple veston y hệt ông, túc trực bên ông không rời bước; rất khó đọc thấy vẻ sốt sắng, hiếu kỳ trên khuân mặt tròn xoe, phúc hậu, ông hút thuốc vài sợi khói, bâng quơ dăm ba câu, rồi tươi cười bắt tay người nhái, thưởng cho y điếu thuốc sau khi nghe y kể xong câu chuyện hụp lặn.

Tôi vẫn phải cuốc bộ  quãng xa, đến quán trà đá quen ngã ba, bà chủ rót cho tôi cốc to, khách không quen chỉ được cốc nhỏ, quán không ghi đề, nhưng không cấm người ta than thở chuyện trượt đề, riêng đề tài này, người ta có thể nói thâu đêm suốt sáng, nhịp độ thường xuyên hơn cả bóng đá và đàn bà, rất lâu rồi, tôi không nghe thấy người ta ca ngợi nhan sắc một người đàn bà danh tính xác định ở một địa điểm cụ thể; những thứ thiêng liêng, đẹp đẽ cứ rủ nhau chìm đi đâu mất.


 Dưới đáy hồ sâu gần 40 mét, ít cá, ít rêu, ít đá ngầm, người nhái đã thấy ba chiếc ô tô tải, mười hai chiếc bánh đều lún hết, trong cabin không có người, trên mui xe vẫn còn những hòn đá hộc xanh lè, lặng thinh buồn bã. Tôi không còn nhớ được tên người đã thuê người nhái, thiết kế buổi chiều thú vị cho ông Diêm tiêu khiển, chúng tôi cũng được ăn phần, nhưng con trai con người bí ẩn ấy thì tôi nhớ rõ, vài hôm sau khi người nhái trở về Nam, nó là thằng mặc cái quần thể thao sọc trắng bó sát người đến lớp, nói nhiều hơn hẳn, có lúc bị tôi bắt gặp trầm ngâm nhìn xuống rãnh nước chảy từ nhà hành chính. Vào lớp một, nó gầy đét, đeo kính lồi ra, và  thích được gọi bằng tên bố mẹ đặt cho ở nhà: thằng Nhái.       

No comments: